Tử Khiên mồ côi mẹ từ nhỏ. Mẹ kế sinh được hai con trai, chỉ yêu con đẻ mà ghét Tử Khiên.
Mùa đông giá rét, mẹ kế không cho Tử Khiên mặc áo mền bông, chỉ cho mặc áo mền hoa lau. Một hôm Tử Khiên đánh xe hầu cha. Cha thấy con co ro, run rẩy thì quát mắng. Tử Khiên làm thinh, không dám nói. Cha giận đánh, không ngờ áo rách, hoa lau bật ra.
Cha biết chuyện, căm giận người vợ lẽ bạc đãi con mình, liền muốn đuổi đi. Tử Khiên khóc lóc van xin :
- Dì con mà ở lại, chỉ mình con rét. Dì con mà bị đuổi đi thì ai may vá cho chúng con. Có lẽ cả ba anh em con đều không có áo, đều chịu rét cả.
Cha nghe nói cảm động, thôi không đuổi vợ kế nữa. Và từ lúc biết chuyện, người vợ kế cũng động lòng, đối xử với Tử Khiên tốt hơn.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét